Đem lời hằng sống của Đấng Tạo hóa đến cho dân tộc Việt Nam

05. Bói Quẻ, Xin Xăm và Đoán Chữ

Bói quẻ, xin xăm, đoán chữ (hoặc chiết tự) là những trò chơi, không khác gì thò lò, bong vụ; vì may thì trúng, rủi thì sai, không lấy gì làm nhất định. Có khi bói được tốt mà ra xảy ra xấu, có khi đoán lành mà lại ra dữ. Khi nào tình cờ ứng nghiệm, thì đổ cho thần không giáng. Sao chẳng nghĩ một trăm lần bói, chắc cũng có trúng một vài lần? Cũng như người chưa biết bắn học bắn luôn cả ngày, chắc cũng trúng một vài phát, đó chẳng phải bắn giỏi song là may mà trúng. Xưa kia Khuất Nguyên đến xin Thiềm Doãn bói cho. Ông Thiềm Doãn bèn nói rằng: “Cái thước có chỗ ngắn, cái tấc có chỗ dài, vật có chỗ chẳng đủ, trí có chỗ chẳng sáng, số có chỗ chẳng kịp, thần có chỗ chẳng thông. Cứ dùng theo lòng ông, làm theo theo đạo ông, rùa và thỏ không biết việc ấy.” Xem đó, người đời xưa vốn biết bói quẻ là vô ích. Sự xin xăm cũng vậy. Xin xăm có khi linh, có khi không linh, ấy là do tình cờ, không phải có bụt, thần nào cả. Ai tin điều đó, chẳng những không ích chi mà lại có hại nữa. Còn những kẻ đoán chữ phần nhiều là người nghèo nàn, không phương kiếm ăn, xoay ra làm nghề giả dối ấy. Họ mưu lợi cho người khác mà không mưu được cho chính mình. Có ai biện luận đến chừng họ không đáp lại được cho chính mình. Có ai biện luận, đến chừng họ không đáp lại được nữa, thì nói rằng: “Tôi vẫn biết là thuật phỉnh đối, song vì nhà nghèo, không đừng được mà phải kiếm ăn bằng nghề ấy.” Ôi! Người đời há chẳng nên nghe lời đó mà tỉnh biết sao?